Monday, February 11, 2013

Đầu năm Tỵ - Các vị bộ trưởng lại “chém gió”

Trong những ngày đầu năm Quý Tỵ, trên các mặt báo “lề đảng” đăng tải khá nhiều bài của các vị Bộ trưởng. Dịp đầu Xuân, các vị bộ trưởng chộp lấy thời cơ để “chém gió”. Từ bộ trưởng GTVT Đinh La #, bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, đến bộ trưởng bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng cũng không chịu thua kém lại lên chém gió để thể hiện tài năng của mình. Những phát biểu của các vị bộ trưởng y chang một bài văn mẫu được lập đi lập lại trên các báo lề đảng. 
Bộ trưởng Kim Tiến chém: 
Bệnh nhân nằm ở hành lang cũng phải nằm ghép
(Ảnh 24h.com.vn)
Pv: Tình trạng tiêu cực, cụ thể là nạn phong bì trong ngành y tế đã được bà thừa nhận trong kỳ họp Quốc hội vừa qua và vấn đề y đức của một bộ phận cán bộ y tế làm người dân bức xúc. Bà sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào để cải thiện tình hình? 

Bộ trưởng Kim Tiến: Nạn phong bì mà tôi đã đề cập chỉ là những con sâu bỏ rầu nồi canh, làm vẩn đục sự thanh cao của ngành y tế, nhưng quả thực đôi lúc “sâu” cũng hơi nhiều…” [1]
Bà Tiến lại muốn trở thành dũng sỹ diệt “sâu”? Bà quên mất tấm gương diệt sâu Trương Tấn Sang rồi sao? Bà Tiến lại quên mất những thực trạng: “Ba bệnh nhân trên một giường bệnh, bệnh nhân nằm tran lan trên bên ngoài hành lanh; trình độ học vấn của đội ngũ nhân viên của bà đang xuống cấp trầm trọng với nhiều ca tiêm nhầm thuốc, đã giết chết không ít sinh mạng; thực trạng Y đức của nhân viên ngành Y càng tồi tệ hơn, những câu: “Lương Tâm không bằng lương tháng” luôn đúng với ngành của bà; Chưa kể đến chi phí bệnh viện cao ngất đỉnh, những người dân có thu nhập thấp đành vay mượn ngân hàng để đi chữa bệnh, và rồi, nợ chồng nợ, lãi chồng lãi…” 
Không để thua kém, Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng trả lời ngay khi được phóng viên báo vietnamnet hỏi: 
PV: 20 tháng trước khi nhận trọng trách làm người đứng đầu Bộ Xây dựng Bộ trưởng có nói sẽ tập trung vào 3 nhiệm vụ. Thứ nhất là rà soát hệ thống văn bản pháp luật, nhiệm vụ thứ hai là tập trung quản lý phát triển đô thị và nhiệm vụ thứ 3 là làm sao đáp ứng được tốt nhu cầu về nhà ở cho mọi đối tượng người dân. Vậy đến nay 3 việc lớn đó đã được thực hiện đến đâu thưa Bộ trưởng? 
Bộ trưởng Trịnh Đình Dũng: 
- Trước hết là về quản lý đầu tư xây dựng, trong những năm vừa qua công tác này đã đạt được những thành quả hết sức tích cực. Tuy nhiên tình trạng thất thoát, lãng phí, chất lượng công trình không đảm bảo… vẫn còn tồn tại, gây nhiều bức xúc, cần tiếp tục tập trung để tháo gỡ… 

Cảnh màn trời chiếu đất của người dân oan
đêm 30 Tết. Ảnh: Blog Nguyentuongthuy
- Nội dung thứ hai là về quản lý phát triển đô thị: Đô thị Việt Nam trong những năm vừa qua phát triển rất mạnh cùng với quá trình công nghiệp hóa, thay đổi cả về quy mô và chất lượng, ngày càng đáp ứng tốt hơn nhu cầu về nhà ở cũng như điều kiện sống của người dân. Đô thị ngày càng khẳng định vai trò là động lực phát triển kinh tế, là hạt nhân để thúc đẩy quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế của mỗi vùng, mỗi địa phương và cả nước… 

- Về nhiệm vụ thứ ba, Bộ Xây dựng đã tập trung để cụ thể hóa Chiến lược nhà ở quốc gia. Chiến lược nhà ở được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt vào cuối năm 2011, đây cũng là bước đột phá trong tư duy về phát triển nhà ở… Đây sẽ là công cụ hữu hiệu để huy động các nguồn lực của nhà nước, người dân, doanh nghiệp và xã hội tham gia phát triển nhà ở, ngày càng đáp ứng tốt hơn nhu cầu cải thiện nhà ở cho người nghèo.” [2] 
Ông bộ trưởng Trịnh Đình Dũng thiệt có tài “chém gió”! Có tới hàng trăm, khu đô thị, khu công nghiệp mọc lên như nấm, kéo theo hàng trăm, hàng ngàn dân oan bị mất đất, mất nhà, thậm chí có những người dân không có chỗ nương thân, đã phải ngủ trên manh chiếu nhỏ ở Vườn hoa Lý Thái Tổ để đón tết Quý Tỵ (RFA). Đó cũng chính là hệ lũy từ tệ nạn tham nhũng của ngành XD. 
Bộ trưởng Phạm Vũ Luận càng cứng rắn hơn khi phát biểu: 
“Bộ trưởng Phạm Vũ Luận: Tôi chưa khi nào hết trăn trở với việc nâng chất lượng giáo dục. Những yếu kém, bất cập của giáo dục vẫn còn. Những chuyển biến của ngành nhất là về chất lượng đã có nhưng chưa đồng đều và chưa mạnh mẽ. 

Một điểm nữa là kỷ cương, kỷ luật và lòng tự trọng. Lòng tự hào về nghề nghiệp, lòng tự trọng của người trí thức trong một bộ phận thầy, cô giáo và cán bộ quản lý giáo dục vẫn chưa được phát huy…” [3] 
Khi củi vừa cháy thì xoong cơm đã được một bạn đặt lên
Ảnh: giaoduc.net.vn
Ối ôi! Tệ nạn bạo lực học đường vẫn hoành hành trong ngành giáo dục, còn có cảnh giáo viên tát học sinh liên tục trong nhiều giờ học. Thậm chí học sinh lớp một cũng bị ép phải viết bản cam kết “không đi biểu tình” (Danlambao). Chưa kể tới căn bệnh “thành tích” trong ngành, còn nhớ câu slogan chống bệnh thành tích của ngành giáo dục: “Thi đua lập thành tích, chào đón chương trình ‘nói không với bệnh thành tích’”. 
Gs. Hoàng Tụy đã nhận xét về nền giáo dục Việt Nam: “Giáo dục đang lạc hướng, lạc điệu từ cái gốc, tức là từ triết lý giáo dục, từ tư duy, quan niệm cơ bản về mục tiêu, đường lối, cung cách làm giáo dục. Nhà trường không thể chỉ dạy chữ, dạy kiến thức, mà còn dạy làm người.” (gaspace.com.vn). 
Ông bộ trưởng có bao giờ về Kim Bon – Phú Yên Sơn La để xem các học sinh ở đây đã phải làm gì để sống và học tập không? Ông có biết, bởi vì quá đói, nên các em đã phải đặt “bẫy chuột”, và lấy đó làm thức ăn đế sống qua ngày (Giaoduc.net.vn). Vậy mà ông Bộ trưởng vẫn ung dung đi chém gió cho được… 
Hơn hẳn các vị bộ trưởng khác, bộ trưởng Đinh La # còn tổ chức đi “vi hành” để động viên các nhân viên của mình: “Đến từng xe thăm hỏi người lao động về quê ăn tết và chúc tết các tài xế, phụ xe, Bộ trưởng Đinh La Thăng căn dặn anh em tài xế không được uống rượu trong khi điều khiển xe; đảm bảo an toàn cho hành khách về quê ăn tết; các phụ xe phải có thái độ nhiệt tình, ân cần phục vụ hành khách về quê.” [4] 
Ảnh: Danlambao
Nạn xe khách, tăng giá mỗi dịp tết đến vẫn còn hoành hành những người lao động nghèo mỗi dịp về quê ăn tết, chưa kể tới những dự án rút ruột, đường chưa làm xong đã sữa chữa. Trên ăn, dưới cướp như vụ cầu Nhật Tân… 
Với hàng ngàn thứ Phí + Phí, bộ trưởng Đinh La # tha hồ sung túi riêng, sung công quỹ cho đảng cộng sản, để bù lỗ cho vụ Vinashin, tăng ngân sách chống người yêu nước đi biểu tình, chống lại dân oan biểu tình đòi đất. Bộ trưởng Đinh La # quả xứng đáng là cách tay đắc lực của đồng chí X và đảng. 
Các vị bộ trưởng của chúng ta quả không hổ danh là những tay “chém gió” tài ba với những đoạn văn mẫu được lập đi, lập lại hàng trăm lần, qua tay hàng chục vị bộ trưởng. Những lời chém gió ấy đều như nhau, vô hình chung họ giống như những chú vẹt, hót đi, hót lại một bài ca không bao giờ quên, không bao giờ thay đổi.

Friday, February 8, 2013

Giám thị trại giam Bố Láo

ình Dương – “Không cần phải thông báo cho gia đình phạm nhân biết việc chuyển trại giam phạm nhân” là phát biểu của ông thượng tá Lê Giang Hùng, giám thị, được nhân viên Nguyễn Đăng Khoa thông đạt lại cho bà Dương Thị Tân và gia đình sáng nay, ngày 07.02.2013.

Bà Dương Thị Tân cho VRNs biết: “Họ đã chuyển ông Nguyễn Văn Hải- Điếu Cày đến trại giam Tân lậm, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, hôm 01.02.2013, mà không hề báo gì cho gia đình biết”.
Làm sao bà biết ông Hải đã bị chuyển đi?
Bà Tân cho biết: “Sáng nay chúng tôi đến nơi để làm thủ tục thăm gặp, như họ đã hẹn, đến lúc đó, họ mới viết vào giấy cho phép thăm gặp rằng ông Nguyễn Văn Hải đã bị chuyển đi trại giam khác”. Theo bà Tân, gia đình đã chất vấn các nhân viên có trách nhiệm ở trại giam này thì được họ cho biết trường hợp ông Hải không cần phải thông báo. Khi bà Tân và gia đình chất vấn về tính hợp pháp của việc “không cần phải thông báo” thì họ không đưa ra được một văn bản nào cả. sau đó, người nhân viên tên Khoa đã nói: “Ông thượng tá Lê Giang Hùng đã chỉ thị như vậy”.
Blogger Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày, bị tòa án Việt Nam kết án 12 năm tù, vì tội thuyên truyền chống nhà nước XHCNVN theo điều 88, khooản 2, mặc dù không chứng minh được ông Hải là người thành lập và lãnh đạo CLB NBTD, cũng như không có bằng chứng về các bài viết của ông Hải. 
Cùng bị xử với ông Nguyễn Văn Hải trong vụ này có cô Tạ Phong Tần, 10 năm tù, đang bị giam tại trại Z30 Đồng Nai, và ông Phan Thanh Hải.

Sức mua dịp Tết thấp: Mừng chứ không lo (Đọc mà cười lộn cả ruột)

Tại buổi họp báo thường kỳ Bộ Công Thương chiều 4/2, Thứ trưởng Lê Dương Quang nhìn nhận, sức mua dịp Tết Nguyên đán thấp đã phán ánh đúng thực trạng nên kinh tế đang gặp nhiều khó khăn.
“Năm 2012 nhiều doanh nghiệp gặp khó khăn nên thưởng Tết thấp, tiền trả cho người lao động thấp khiến cho sức mua suy giảm” – Thứ trưởng nói.
Tuy nhiên, theo Thứ trưởng Quang, sức mua giảm “là điều đáng mừng chứ không đáng lo vì người dân tiết kiệm hơn. Chúng ta đang trở về với mức tiêu dùng đúng với thực chất chứ không còn lãng phí” – Thứ trưởng nhìn nhận.
Để tăng sức mua của người tiêu dùng, theo Thứ trưởng về lâu về dài phải thúc đẩy sản xuất gắn liền với việc tìm cách tiêu thụ, giảm bớt hàng tồn kho đang có chiều hướng gia tăng.

Thứ trưởng Lê Dương Quang nhìn nhận, sức mua dịp Tết Nguyên đán thấp đã phán ánh đúng thực trạng nên kinh tế đang gặp nhiều khó khăn.
Về tình hình giá cả hàng hóa phục vụ Tết Quý Tỵ, ông Võ Văn Quyền – Vụ trưởng Vụ Thị trường trong nước cho biết,  một số mặt hàng như rau xanh, thịt, trứng… có hiện tượng tăng giá trong thời gian qua. Tuy nhiên, giá rau xanh tăng là do ảnh hưởng của thời tiết rét mướt kéo dài. Đến nay mặt hàng này đã giá đã giảm đáng kể.
Theo ông Quyền, ngay cận Tết hoặc sau Tết sẽ còn có một số mặt hàng tăng giá nhưng “chỉ mang tính chất cục bộ chứ không phản ánh thiếu hàng, mất cân đối cung cầu”.
Đối với vụ “làm giá” trứng của Công ty C.P Việt Nam và sau đó là Công ty Emivest tại TP. Hồ Chí Minh, Bộ Công Thương cùng với UBND thành phố đã vào cuộc và chứng minh vụ việc tăng giá bất hợp lý. Đến nay giá trứng ở TP. Hồ Chí Minh đã giảm xuống còn 21.000 đồng/ chục quả.
“Bộ vẫn tiếp tục chỉ đạo để tìm hiểu và xử lý việc tăng giá trứng của hai công ty này, nếu chiếm thị phần lớn sẽ xử phạt theo Luật Cạnh tranh và xử lý theo quy định” – Ông Quyền khẳng định.
Trả lời về vụ việc giá bia tăng tại Tp. Hồ Chí Minh trong thời gian qua, ông Đỗ Thanh Lam - Cục phó Cục Quản lý thị trường cho biết, qua kiểm tra cho thấy “đó chỉ là tin đồn lượng bia không đủ” khiến cho tiểu thương tự ý tăng giá.
Theo báo cáo của Bộ Công Thương, trong tháng đầu tiên của năm 2013 sản lượng bia ước đạt 195,9 triệu lít, giảm 6,6% so với tháng 12/2012 và tăng 14,8% so với cùng kỳ. Bộ cũng nhận định, Tết Quý Tỵ năm nay lượng bia tiêu thụ sẽ không cao so với cùng kỳ do việc tiết giảm chi tiêu của đại bộ phận người tiêu dùng./.

Thursday, February 7, 2013

“Thưởng Tết” giáo viên bằng… gói bột ngọt (36 years after... same thing)

Dạy suốt một năm học, tiền lương mỗi tháng “ba cọc ba đồng” tiêu chi tiêu sinh hoạt hàng ngày cũng đã thiếu trước hụt sau, không dành dụm được gì nên nhiều giáo viên (GV) mong chờ vào thời điểm cuối năm được thưởng. Thế nhưng khi nghe lãnh đạo trường tuyên bố tính đi tính lại ngân sách không còn nhiều nên không thưởng, nhiều GV chỉ biết ngậm ngùi.
Chúng tôi về Trường Tiểu học Phong Thạnh (huyện Giá Rai, Bạc Liêu) những ngày cuối năm nghe chuyện thưởng Tết cho GV của trường cũng thấy buồn với họ. Thầy Huỳnh Văn Tuấn - phó hiệu trưởng nhà trường cho biết: "Nói đến hai từ thưởng Tết thì nghe có vẻ “sang” quá".
Thầy Tuấn chia sẻ, trường còn nghèo, kinh phí hạn hẹp nên hầu như cuối năm không còn dư dả gì, do đó chuyện thưởng Tết cho cán bộ, GV cũng “hẻo” lắm.
“Năm nay để lấy tinh thần cho GV, trường cũng chỉ có thể gửi mỗi người một phần quà là 2 bịch bột ngọt, nửa cân đường, bịch trà ăn Tết”, thấy Tuấn cho biết.
Còn tại Trường THPT Giá Rai (huyện Giá Rai) có phần “sang” hơn chút đỉnh bởi mỗi GV cũng được 100.000 đồng tiền gọi là thưởng Tết. Tuy nhiên với thời buổi giá cả hiện nay thì con số này cũng chẳng bỏ bèn gì.
Thầy Huỳnh Nhật Giang (GV dạy Sử Trường THPT Giá Rai) cho hay, ngoài 100.000 đồng, nhà trường cũng làm vài con heo chia cho cán bộ, GV mỗi người ít kg thịt để ăn Tết. “Nói chung dù sao có cũng đỡ hơn là không có gì, ngày Tết có nồi thịt kho cũng ấm lòng rồi, nghề giáo có bao giờ nghĩ rằng được thưởng Tết cao đâu”, thầy Giang bùi ngùi nói.
Trong khi đó, tại Trường THCS thị trấn Hộ Phòng (huyện Giá Rai), các GV cho biết, Tết này không được thưởng gì. Cán bộ, GV nhận đủ tháng lương ăn Tết là xong. “Một tháng lương ít ỏi mà lo vài miệng ăn trong mấy ngày Tết cũng chẳng đến đâu nhưng biết sao hơn”, một nhân viên của trường bộc bạch.
Cô Lâm Hồng Nhung - hiệu phó Trường Mầm non Hoa Sen (huyện Hòa Bình, Bạc Liêu) cho biết, nhà trường cũng không có nguồn tiền dư nên chỉ gói gém lại “thưởng” bằng một phần quà gồm bánh kẹo, nước ngọt… cho tất cả cán bộ, GV, kể cả bảo vệ của trường. “Trường nghèo nên thưởng cũng "bèo", nghe ở nhiều nơi khác thưởng Tết bạc triệu mà thấy tủi”, cô Nhung chia sẻ.
Nhiều giáo viên ở miền Tây ngậm ngùi với thưởng Tết.
Nhiều giáo viên ở miền Tây ngậm ngùi với thưởng Tết.
Nhiều trường khác ở tỉnh Bạc Liêu khi PV hỏi thăm cũng cho biết việc thưởng Tết hầu như là không có mà chủ yếu chỉ hỗ trợ quà cho GV ăn Tết. “Vì thời buổi kinh tế khó khăn, các trường học cũng thiếu thốn nên cán bộ, GV, công nhân viên đành chia sẻ với nhau để đón Tết”, nhiều GV bộc bạch với chúng tôi.

Nhân cách nhỏ - Thù vặt lớn

- “Chú có băng keo 2 mặt cho cháu xin chút xíu?”. Tôi quay lại, cô sinh viên năm 2 đại học Luật (ở phòng trọ nhà tôi) tay cầm chiếc đĩa DVD nhoẻn miệng cười sau lưng, thấy tôi nhíu mày nhìn cái DVD, cô ấy đưa ra trước mặt tôi và nói ngay: “Cháu dán cái này vào vỏ hộp đựng DVD ấy mà!”. Hơi ngạc nhiên, chút tò mò tôi mượn “cái này” của cô bé xem thử, thì ra cô ta cắt từ trong tờ báo một mảnh nhỏ thông tin đóng khung, tôi đọc thấy nội dung:
“Ngày 1/2/2013 - Sở VH - TT - DL TP.HCM vừa gửi công văn cho Bộ VH - TT - DL, Cục NTBD kiến nghị Bộ chỉ đạo các Ban, Ngành địa phương tịch thu, tiêu hủy DVD Asia 71 - Kỷ niệm 32 năm hoạt động của trung tâm Asia, đồng thời ngưng cấp phép cho các ca sĩ, nghệ sĩ hải ngoại đã tham gia chương trình này. Asia 71 có một số tiết mục mang màu sắc chính trị như Triệu con tim (Trúc Hồ sáng tác) với nội dung và phần dẫn chỉ trích đường lối, chính sách của Nhà nước Việt Nam trong việc giải quyết tranh chấp biển đảo với Trung Quốc (đĩa 2, tiết mục 14); Liên khúc “Có những người anh” và “Anh không chết đâu anh” có nội dung ca ngợi lính cộng hòa (đĩa 1, tiết mục 1); phần lời dẫn của MC Việt Dũng có nội dung tố cáo Đảng, Nhà nước Việt Nam vi phạm nhân quyền và vận động chữ ký của hàng trăm ngàn người Việt Nam trên khắp thế giới cùng ký vào thư gửi Liên Hiệp Quốc tố cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền”. Ngoài ra, Sở cũng phối hợp với Phòng An ninh văn hoá tiến hành xác minh tình trạng pháp lý về nhân thân của hai ca sĩ Hà Thanh Xuân (ảnh - người từng đoạt giải Tư cuộc thi Tiếng hát truyền hình TP.HCM năm 2005) và ca sĩ Hoàng Anh Thư, cựu học viên Thanh nhạc - Nhạc Viện Tp. HCM (tốt nghiệp thứ hạng khá) có tham gia biểu diễn trong chương trình (trình bày ca khúc “Anh Không Chết Đâu Anh,”) để có hướng xử lý. Theo ông Nguyễn Thành Nhân, Trưởng phòng Quản lý biểu diễn (Cục NTBD), Cục sẽ nghiêm khắc xử lý các trường hợp này.” (Báo Pháp luật TP. HCM).
“Ca sĩ Yêu Nước” Hoàng Anh Thư “ca sĩ Yêu Nước” Hà Thanh Xuân
Trao cuộn băng keo, nheo mắt cười, tôi hỏi vui cô sinh viên: Bộ tính lưu trữ sẵn tư liệu để mai mốt ra trường có dịp vào Pháp Đình làm “thầy cãi” cho các thân chủ trong DVD này chắc?

Cô bé cẩn thận dán mảnh báo vào trong vỏ hộp đựng DVD “ASIA 71” nghe tôi nói thế cô ấy lắc đầu:
- Không phải vậy đâu chú! Chỉ giữ làm kỷ niệm thôi, mai sau lập gia đình con cái lớn khôn chúng có hỏi “sao nước Việt mình nghèo và chậm phát triển so với thiên hạ” thì có cái đưa ra dẫn chứng cho con cái nó thấy, vì Việt Nam mình khác với thiên hạ là có một giai cấp lãnh đạo cộng sản “tài năng nhân cách thì nhỏ, nhưng thù vặt lại lớn, dai dẳng và độc đoán không ai bằng”.
Câu nói ngắn gọn chỉ một phút thôi của cô sinh viên tuổi đôi mươi, nhưng làm tôi ngạc nhiên cứ “bần thần” cả ngày. Thật đúng vô cùng, đi khắp thế gian cùng trời cuối đất không thấy một nhà nước, chính phủ, hay đảng phái nào (trừ đảng CSVN) lại “thù vặt” đủ thứ ngay với chính đồng bào cùng chủng tộc với mình một cách phi đạo lý, dai dẳng, không thể nào biện minh được đó lại là từ một nhà nước, chính quyền, công cụ của nhân dân!
Nhắc lại một chút cho rộng đường suy diễn. Nội chiến Nam, Bắc, Mỹ giống y hệt Việt Nam, nhưng ngắn hơn, chỉ 4 năm, nhưng có tới hơn nữa triệu binh sĩ hai bên thương vong, kết thúc cũng vào tháng 4 năm 1865 tại làng Appomattox, Court House, Tiểu bang Virginia, trong một khung cảnh “bi hùng” cảm động hiếm thấy trong quân sử thế giới và Hoa Kỳ, Tướng miền Bắc thắng trận Ulysses S.Grant đã ra lệnh cho đoàn quân nhạc dưới quyền mình cử quốc thiều và chính ông đã chủ động ngã nón cuối chào như cảm ơn Robert E. Lee, Tướng miền Nam, thua trận, dẫn quân lính đến trình diện đầu hàng. Tướng Grant chào tướng Lee bởi ngưỡng mộ hành động dũng cảm của vị Tướng này đã chấm dứt sự hao tốn máu xương vô nghĩa thêm nữa cho toàn dân Hoa Kỳ. Ngược lại Tướng Grant cũng nhân ái và quân tử, cung cấp lương thực và cho phép toàn bộ quân Nam thua trận được trở về với gia đình ngay sau đó bằng chính các phương tiện cá nhân của mình. Cho đến tận hôm nay vị Tướng nổi tiếng được toàn dân Mỹ ngưỡng mộ kính phục nhắc đến nhiều nhất lại chính là Tướng thua trận Robert E. Lee!
1975, sau hơn một thế kỷ, bài học nhân cách quân tử cao thượng đẹp như những đóa hồng, bừng nở giữa “sa trường” ấy, không hề làm rung động trái tim những “chóp bu” CSVN như Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Phạm Hùng v.v... Họ vẫn lạnh lùng tàn bạo “khai đao với người ngã ngựa” là anh em cùng chủng tộc với mình.
30/4/75 tàn cuộc chiến, một số sĩ quan tướng lãnh QLVNCH miền Nam tự sát “tuẫn tiết” đền nợ nước, số còn lại đã rời vũ khí về đoàn tụ với gia đình, nhưng thay vì “vỗ yên thiên hạ” với hơn hai mươi triệu thân nhân gia đình binh sĩ miền Nam để hàn gắn vết thương chiến tranh, gieo mầm đoàn kết dân tộc anh em một nhà, thì CSVN lại tiếp tục xây cao thêm cung bậc của “hận thù”:
“Với người còn sống” – Bất chấp điều khoản của Hiệp Định Paris, CS Bắc Việt tập trung tù đày giết hại 1/3 trong gần nữa triệu các sĩ quan công chức tinh hoa của miền Nam, phần đông nếu còn sống phải từ 10 năm tù đày trở lên. 

“Với người đã chết” CSVN cho quân đội canh giữ như giam cầm (không cho thân nhân chăm sóc mộ phần) hàng chục ngàn nắm xương tàn binh sĩ miền Nam trong nghĩa trang quân đội suốt 20 năm từ 1975-1995. Những chiến sĩ trận vong ấy chỉ lo gìn giữ quê hương chứ chưa bao giờ đặt chân ra phía Bắc gây nợ máu xương với đồng bào mình? (như CS Bắc Việt vượt tuyến vào Nam gây chiến tranh) một hành vi thù hằn hạ cấp, mất nhân cách, phi đạo lý, ngay cả với những ngôi mộ vô tri, vô giác?? Một hành vi “Thù vặt bỉ ổi” chưa bao giờ có tiền lệ của một dân tộc trọng nhân ái lễ nghĩa như VN (năm 1995 cựu CT/Nước Nguyễn Minh Triết công du Hoa Kỳ có nhắn gửi cho bà con Việt kiều: “Bây giờ nhà nước ta cho phép bà con về nước tự do săn sóc tu bổ mộ phần thân nhân”?).

Liệu với các hành vi phi đạo lý ấy thì đồng bào nhân dân ta có thể nói: Trời không dung đất không tha được chưa? Nhiều lắm những đố kỵ thù hằn “tiểu nhân, vô đạo” của CSVN với người dân mình, không thể viết hết trong một sớm một chiều. 
Chúng ta hãy nghĩ về sự việc mới nhất của “sách lược thù vặt” ấy, là cái công văn: “cấm sử dụng, tiêu hủy DVD ASIA 71” của “nhà nước, đảng” CSVN.
Thông thường trong một cộng đồng dân tộc, khác biệt chính kiến là chuyện bình thường, có chăng là từng đối tượng chủ thể biện minh bảo vệ chính kiến hay chính sách của mình phải dựa trên căn bản từ công pháp, công lý, kiến thức, nhân văn, nếu là từ một “nhà nước” thì “quang minh chính đại” là yếu tố quan trọng không thể thiếu. Vậy thì liệu “nhà nước, đảng CSVN” có phải là một nhóm người có đủ trình độ kiến thức văn hóa, văn minh không? khi ban hành một văn bản ngược lại với tinh thần của: TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN mà chính họ cũng đặt bút ký - Điều 19: “Ai cũng có quyền tự do quan niệm và tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền không bị ai can thiệp vì những quan niệm của mình, và quyền tìm kiếm, tiếp nhận cùng phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi phương tiện truyền thông không kể biên giới quốc gia.”?
Hơn nữa “các ca sĩ, nghệ sĩ hải ngoại đã tổ chức và tham gia chương trình Asia 71” đều là người Việt và Mỹ gốc Việt Nam, việc thông qua nội dung DVD, họ “chỉ trích đường lối, chính sách của Nhà nước Việt Nam trong việc giải quyết tranh chấp biển đảo với Trung Quốc” (trích Công văn) Bởi, là người Việt Nam không ai chấp nhận cái công hàm 1958 do ông Phạm văn Đồng ký với TQ và sự im lặng như “đồng lõa” của CSVN khi quân Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa từ trong tay QLVNCH năm 1974. Đây là thể hiện trách nhiệm và lòng “yêu nước” của con dân nước Việt chứ chẳng phải là: “một số tiết mục mang màu sắc chính trị” như công văn xuyên tạc vu khống.
Công văn còn nêu ra: Liên khúc “Có những người anh” và “Anh không chết đâu anh” có nội dung ca ngợi lính cộng hòa? Tại sao không ca ngợi? Chúng ta, toàn dân Việt có phì cười không khi nghe CSVN đưa ra lập luận này để kể tội? Có chính nghĩa và biết chính nghĩa thì người dân Việt mới “ca ngợi lính cộng hòa” những người lính “cộng hòa” ấy đã dũng cảm nằm xuống lấy máu xương bảo vệ chế độ Việt Nam Cộng Hòa tự do đa nguyên dân chủ của miền Nam mà hiện nay hơn 90% (187 quốc gia) trên thế giới và LHQ đang tồn tại và phát triển, chứ không phải là chế độ “độc tài khát máu CS/XHCN” mà hiện nay đa số tuyệt đối nhân loại đang ghê tởm xa lánh từ bỏ, chỉ còn sót lại có 5 quốc gia, chưa tới 3% trên tổng 200 quốc gia trên thế giới. Trong đó, bất hạnh thay, lại có CSVN. Vậy thì ai có chính nghĩa? Ai nên ca ngợi?.
Buồn cười với lập luận “xảo trá” như thế này, với DVD Asia 71, CSVN lập luận là: “Asia 71 có một số tiết mục mang màu sắc chính trị như Triệu con tim (Trúc Hồ sáng tác) với nội dung và phần dẫn chỉ trích đường lối, chính sách của Nhà nước Việt Nam” (trích công văn).
Trong khi trong nước thì nhạc sĩ Việt Khang cũng bằng lời ca tiếng nhạc tỏ lòng yêu nước, nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên cũng làm thơ yêu nước thì CSVN trả lời với truyền thông quốc tế, cả 2 đều là tội phạm vi phạm pháp luật VN chứ không phải là “tù nhân lương tâm bất đồng chính kiến, mang màu sắc chính trị”? Một sự lươn lẹo của phường “tiểu nhân”.
Công văn còn nói: “MC Việt Dũng có nội dung tố cáo Đảng, Nhà nước Việt Nam vi phạm nhân quyền và vận động chữ ký của hàng trăm ngàn người Việt Nam trên khắp thế giới cùng ký vào thư gửi Liên Hiệp Quốc tố cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền” (trích công văn)
Cái này thì CSVN và Sở VH -TT-DL TP.HCM nên che cái mặt lại khi nói như vậy. Bởi không chỉ riêng MC Việt Dũng hay Asia mà hàng chục cơ quan quốc tế về nhân quyền cũng như văn phòng khối Cộng Đồng Châu Âu đều lên án CSVN vi phạm nặng nề về nhân quyền, là quốc gia có tù nhân bất đồng chính kiến nhiều nhất trong khối Asean.
Tố cáo một tội ác là quyền của mọi công dân căn cứ vào TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN. Nếu không vi phạm nhân quyền thì tại sao từ rất lâu rồi, CSVN luôn từ chối mọi yêu cầu của cơ quan quốc tế nhân quyền, xin thăm viếng và gặp gỡ các tù nhân Việt Nam trên danh sách đã có, xuất trình ra, của mình? 
Ngoài ra, để “thăng hoa” cho cái “thù vặt” của chế độ CSVN, công văn cũng “hứa hẹn”: Cục sẽ nghiêm khắc xử lý 2 ca sĩ Hoàng Anh Thư và Hà Thanh Xuân. Nhưng công luận thì như cười vào mặt cái “Cục cư…” này vì ca sĩ Hà Thanh Xuân đã chính thức định cư tại Mỹ với gia đình. Còn ca sĩ Hà Thanh Xuân cũng vậy, đang hoàn tất hồ sơ, trên cơ sở cái công văn này thì “xin tị nạn” chính trị còn nhanh hơn!
Khi cộng sản và CNXH như bóng hoàng hôn nhạt nhòa thoi thóp trên hành tinh này thì “thù vặt” chính là những ánh tà dương le lói cuối ngày của CSVN trên quê hương Âu Lạc.

LS Lê Công Định ra tù trước thời hạn

Sáng nay, 6/2/2013, luật sư bất đồng chính kiến Lê Công Định đã rời khỏi trại giam Chí Hòa trở về với gia đình. Mặc dù được ra tù trước thời hạn, nhưng luật sư Lê Công Định vẫn còn bị quản chế 3 năm tại địa phương.


Theo tin từ người nhà, tinh thần luật sư Lê Công Định vẫn lạc quan và rất vững vàng.
Luật sư Lê Công Định (45 tuổi), phó chủ nhiệm đoàn Luật sư Sài Gòn bị bắt vào ngày 13/6/2009, với tội danh cáo buộc ban đầu là ‘tuyên truyền chống phá nhà nước’, nhưng sau đó bị đổi sang một tội danh khác nặng hơn là ‘hoạt động lật đổ chính quyền’ theo điều 79 Bộ luật hình sự. Tại cả hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, LS Định bị tuyên án 5 năm tù giam, 3 năm quản chế.
Hai người cùng bị bắt với luật sư Lê Công Định trong vụ án hiện vẫn đang bị giam giữ trong tù với những mức án hết sức nặng nề. Đó là anh Trần Huỳnh Duy Thức bị tuyên án 16 năm tù giam và anh Nguyễn Tiến Trung bị 7 năm tù giam. Người còn lại là anh Lê Thăng Long đã mãn hạn tù vào năm ngoái.

Được biết, bác Trần Văn Huỳnh và những người bạn của anh Trần Huỳnh Duy Thức hiện cũng đang nỗ lực hết sức để đấu tranh đòi tự do cho anh Thức và tất cả những tù nhân lương tâm tại Việt Nam.
Thông tin về việc LS Lê Công Định ra tù trước thời hạn ngay lập tức đã được loan tải rộng rãi trên các mạng xã hội. Bên cạnh đó là rất nhiều lời tán dương, chúc mừng đối với sự trở về của người luật sư nổi tiếng này.

Đứa nào không nhúng chàm DƠ tay lên!

Chúa đảng phán: “Mỗi thành viên, mỗi cán bộ làm việc trong lĩnh vực này phải hết sức gương mẫu, liêm, dũng, chính, trực, tức là phải trong sạch, dũng cảm, ngay thẳng, công tâm, trung thực. Bản thân mỗi đồng chí và cả gia đình, vợ, con, phải giữ gìn sự trong sạch, rồi mới chống tham nhũng được, nếu không nói chẳng ai nghe, tay đã nhúng chàm thì không thể làm gì khác được (1) . Vậy thì hỏi bà con nghe:

1. Bà con nhìn vào mấy đứa này (mình là chủ, chúng là đầy tớ, xưng hô vậy ổn), bà con có tin là tất cả bộ sậu này tay chân thơm tho trắng trẻo? Nếu có, bà con đánh dấu X (biểu tượng của lòng... tự trọng) vào phiếu bầu. Không thì... thôi. Rất là dân chủ. Đây, mấy đứa này đây:
(Ban Chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng): Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Bá Thanh, Lê Hồng Anh, Ngô Văn Dụ, Nguyễn Xuân Phúc, Uông Chu Lưu, Tô Huy Rứa, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Ngô Xuân Lịch, Trương Hòa Bình, Nguyễn Hòa Bình, Huỳnh Phong Tranh, Đinh Tiến Dũng, Vũ Trọng Kim, Nguyễn Văn Hiện.
2. Bà con có tin cả gia đình, vợ, con của mấy đứa này trong sạch?
*
Từ phát biểu của chúa đảng sang chuyện ông tướng già
Báo Dân Trí chạy tít: Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: “Tôi đặt niềm tin vào ông Nguyễn Bá Thanh” (2)
PV (của đảng) hỏi ông Thước (cũng của đảng): "Theo ông, tại sao Trung ương Đảng quyết định chuyển Ban Chỉ đạo Phòng chống tham nhũng sang bên Đảng?" 
Ông tướng trả lời: 
Điều 4 Hiến pháp quy định: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. 

Do đó, tất cả mọi vấn đề phải có sự chỉ đạo, giám sát của Đảng
Câu trả lời của ông Thước cho thấy cái trên cả tuyệt vời của điều 4 hiếp pháp. Đảng lãnh đạo, đảng chỉ đạo, đảng giám sát, đảng chơi tuốt. 
(Tới đây thì bà con mình hết được kêu quý ngài là chúng, là nó rồi. Dân hết làm chủ, đảng hết làm tớ. Đảng lãnh đạo, dân lãnh đạn, đó... là....... điều.................. 4.)
Vì đảng chơi tuốt, đụng đâu chơi đó, nhà dân ở, đất dân cày, ruộng dân bón... đảng thấy ngon cơm là đảng chơi, cục đá bự dân đào dưới đất lên thấy được mắt đảng cũng chơi tuốt... vì thế cho nên, cũng theo ông tướng Thước: 

"Tình hình tham nhũng hiện nay là rất nguy kịch. Tham nhũng ở đâu? Ở ngay trong bộ máy chính quyền chứ dân thường làm cách gì mà tham nhũng. Đảng nắm trong tay bộ máy chính quyền mà để như vậy, Đảng hoàn toàn phải chịu trách nhiệm." 
Tức là lãnh đạo cũng đảng, tham nhũng cũng đảng, chống tham nhũng cũng đảng luôn.
Nhưng!!! không phải cả đảng tham nhũng à nghe! Chỉ có BỘ MÁY CHÍNH QUYỀN mà đảng nắm trong tay là tham nhũng thôi nhé! Đảng phải trách nhiệm giải quyết cái BỘ MÁY CHÍNH QUYỀN hư đốn đang nằm trong tay này. Tạm thời bà con nhớ lấy điều này.
PV (của đảng) hỏi tiếp ông Thước (cũng của đảng): vì sao hiệu quả hoạt động của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trước đây không cao
Ông tướng về hưu trả lời: cơ quan điều hành bộ máy hành chính không thể đồng thời là cơ quan thực hiện phòng, chống tham nhũng trực tiếp. Tham nhũng là ở ngay trong bộ máy, bây giờ chính những con người trong bộ máy ấy lại được huy động chống tham nhũng thì ai chống ai? Đó là “vừa đá bóng, vừa thổi còi”. 
Ý ông là bộ máy hành chính của thằng X.
Ý ông là thằng X nó vừa chơi tham vừa chống nhũng thì bố ai mà hiệu quả cho nổi! 
Ý ông là tụi hànhchính đó không phải là... toàn đảng!? 
Ý ông là cho nên bây giờ phe toàn đảng phải hốt hụi chót. 
Ý ông là cái phần của đảng hốt hụi chót này không phải là cái phần đảng hành chính của X. 
*
Trở lại phần 1...
Bà con đang vẫn còn chăm chú vào cái đống này một cách nghiêm chỉnh?!: 

Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Bá Thanh, Lê Hồng Anh, Ngô Văn Dụ, Nguyễn Xuân Phúc, Uông Chu Lưu, Tô Huy Rứa, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Ngô Xuân Lịch, Trương Hòa Bình, Nguyễn Hòa Bình, Huỳnh Phong Tranh, Đinh Tiến Dũng, Vũ Trọng Kim, Nguyễn Văn Hiện,
và vẫn đang vừa phân vân, vừa gú gồ để điều (tra) nghiên (cứu) xem đứa nào đã từng mang tiếng tham ô, tham nhũng, đứa nào trước khi là bộ trưởng công an đã từng khai gian tuổi tác, đứa nào con gái mới hâm mí đã là xếp sòng tập đoàn...
Khỏi cần bà con!
Nếu bà con hiểu rõ mục tiêu xâu sắc xấu của chúa đảng:
“tay đã nhúng chàm thì không làm gì được. Chống tham nhũng mà bản thân không trong sạch, cũng tham nhũng thì chống được ai.”tức là X chứ ai. 
“Không chỉ bản thân mà ngay cả vợ con, gia đình của người làm công tác chống tham nhũng cũng phải trong sạch. Trên thực tế, chuyện gia đình, vợ con của cán bộ sống xa hoa, giàu có khá phổ biến. Tiền từ đâu ra để con cái cán bộ lãnh đạo có tài sản lớn, có biệt thự, xe hơi đắt tiền, có cổ phần trong các tập đoàn, doanh nghiệp? Tiền do bản thân làm ra hay tiền từ tham nhũng của cha mẹ mà ra?” - cũng tức là X chứ ai. 
Mấy ngài màu mè chứ thực ra là chỉ chống X và bè lũ của X. 
Cho nên thông điệp chính xác không phải là chuyện tay nhúng chàm theo nghĩa đạo đức thường tình của dân ta. Nó mang ý nghĩa rất LÚ là: Tay không nhúng chàm là tay không có đóng dấu chữ X, không thò ra đưa tiền cho hoặc nhận tiền từ X. Những đứa có bàn tay như thế sẽ đủ tiêu chuẩn (đạo đức) để xung vào Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương. 
Ngoài ra thì TẤT CẢ ĐỀU NHÚNG CHÀM theo đúng nghĩa đen lẫn tối, dơ lẫn bẩn của nó. 
Tại sao không!? 
Khi mà: 

Điều 4 Hiến pháp quy định: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. 

Do đó, tất cả mọi vấn đề đều là ĐẢNG. ĐẢNG là TA, TA  ĐẢNG, HIẾN PHÁP cũng TA, TA cũng là HIẾN PHÁP, LUẬT là TA, TA là LUẬT thì... 
thì chỉ có thằng ngu hơn Lú mới không tham nhũng.
*
(Chúa đảng) Hỏi lại lần cuối - đồng chí nào không nhúng chàm DƠ tay lên!
...
Đồng chí Nguyễn Quốc Thước bỏ tay xuống!!! Tôi hỏi những đồng chí đang còn chức còn quyền! Tôi không hỏi những đồng chí chỉ còn cái sổ hưu!!!

Tuesday, February 5, 2013

Kết thúc phiên sơ thẩm vụ Bia Sơn: Ông Phan Văn Thu bị kết án tù chung thân

Phiên tòa sơ thẩm xét xử 22 người trong vụ án “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” do tòa án tỉnh Phú Yên tiến hành tại thành phố Tuy Hòa từ ngày 29/1/2013 sau 5 ngày làm việc đã kết thưc sáng thứ Hai 4/2/2013.
Ông Phan Văn Thu, 65 tuổi, người bị qui kết đứng đầu tổ chức “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” và 21 thành viên bị truy tô với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79, khoản 1, Bộ Luật Hình sự.

22 người bị truy tố gồm các ông, bà: Phan Văn Thu 65 tuổi, Võ Thành Lê 58 tuổi, Nguyễn Kỳ Lạc 62 tuổi, Vương Tấn 60 tuổi, Võ Ngọc Cư 62 tuổi, Tạ Khu 66 tuổi, Đoàn Đình Nam 62 tuổi, Từ Thiện Lương 63 tuổi, Võ Tiết 61 tuổi, Lê Duy Lộc 57 tuổi, Lê Phúc 62 tuổi, Nguyễn Dinh, Đoàn Văn Cư 51 tuổi, Phan Thanh Ý 65 tuổi, Đỗ Thị Hồng 56 tuổi, Trần Phi Dũng 47 tuổi, Lê Trọng Cư 47 tuổi, Trần Quân 29 tuổi, Lê Đức Động 30 tuổi, Nguyễn Thái Bình 27 tuổi, Phan Thanh Tường 26 tuổi và Lương Nhật Quang 26 tuổi.
Theo cáo trạng của Viện Kiểm Sát tỉnh Phú Yên, từ năm 2003 đến tháng 2-2012, tại Khu du lịch sinh thái Đá Bia (thuộc xã xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, Phú Yên), ông Phan Văn Thu cùng với 21 người khác đã thành lập tổ chức có tên gọi “Hội đồng công luật công án Bia Sơn”. 
Trên thực tế, đây là doanh nghiệp hoạt động du lịch sinh thái, những người bị truy tố đã góp phần xây dựng khu du lịch Đá Bia thành trung tâm sinh hoạt tôn giáo và sinh thái.
Bản cáo trạng nêu rõ với chiến lược “tiền sinh thái, hậu tổ đình”, “bất bạo động”, "tổ chức lập thành 12 ban, 26 pháp hội và 4 nhóm chưa đặt tên ở các địa phương. Sáng tác, biên soạn nhiều tài liệu lên án nhà nước cộng sản độc tài Xây dựng nội quy, quy chế hoạt động, Cương lĩnh hành động để định hướng cho hoạt động của tổ chức, các pháp hội địa phương. “
Những người bị đưa ra xét xử đều khẳng định tổ chức “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” chỉ là một tôn giáo đơn thuần. Sau đó xuất hiện Bộ Sấm Nguyễn Bỉnh Khiêm nên họ vô tình bình luận, bàn luận Bộ Sấm đó. Có những vấn đề đụng đến chính trị, nhưng trên tinh thần dựa theo Sách Nguyễn Bỉnh Khiêm. Họ khẳng định việc họ bị như hôm nay là do Bộ Sấm Nguyễn Bỉnh Khiêm mà ra. Nếu nói họ làm chính trị thì đó là chính trị thiên mệnh chứ không phải chính trị nhân mệnh. Họ là những người diễn giải, diễn bày Bộ Sấm Nguyễn Bỉnh Khiêm. Tất cả những từ ngữ mà phía chính quyền gọi họ ‘phản động’ chính là những từ ngữ trong Bộ Sấm Nguyễn Bỉnh Khiêm mà ra.
Một số người khẳng định tại tòa, họ không có âm mưu lật đổ chính quyền, vì bản chất hoạt động của họ không có tính chất đó. Tất cả đều thể hiện họ là những con người rất trung thực trước tòa. Họ khai báo không có điều gì đụng đến chính trị cả, động cơ từ đầu vào làm thuê làm mướn; sau đó nghe ông Phan Văn Thu thuyết giảng rất hay về đạo lý làm người. Họ cũng là những người chân tu, có gốc tu sẵn nên khi nghe Phật Pháp từ một con người như vậy nên họ thích nghe.
Trong quá trình xét xử, sự bào chữa của luật sư gần như là thụ động. Luật sư được chỉ định từ trước đã đưa ra một số tình tiết để giảm nhẹ và chấp nhận tội danh đó là âm mưu lật đổ; nhưng do tính chất tôn giáo, và một số mê muội, chưa nhận thức rõ để làm tình tiết giảm nhẹ. Còn tội danh vẫn là ‘âm mưu lật đổ chính quyền’ theo điều 79 Bộ Luật Hình sự.
Sau 5 ngày xét xử, sáng thứ Hai 4/2/2013 , Hội đồng xét xử tòa án tỉnh Phú Yên tại phiên tòa sơ thẩm vụ án “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” đã tuyên phạt như sau ; ông Phan Văn Thu án tù chung thân. Các ông Lê Duy Lộc, Vương Tấn Sơn, mỗi người 17 năm tù giam. 6 người bị mức án 16 năm tù giam gồm các ông Võ Thành Lê, Nguyễn Kỳ Lạc, Võ Ngọc Cư, Tạ Khu, Đoàn Đình Nam, Từ Thiện Lương và Võ Tiết. Ông Lê Phúc 15 năm tù giam. 3 người bị mức án 14 năm tù giam gồm các ông Nguyễn Dinh, Đoàn Văn Cư, Phan Thành Ý. Bà Đỗ Thị Hồng và ông Trần Phi Dũng, mỗi người bị 13 năm tù giam.

Viếng Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa

Những ngày cuối năm, nhiều gia đình người Việt vẫn duy trì phong tục tảo mộ ngày xuân. Vào dịp này, họ thường thăm viếng nghĩa trang để dọn dẹp, sửa sang mộ phần người đã khuất với niềm tin rằng hương hồn của những người quá vãng về ăn tết cùng con cháu.

Tại Việt Nam, hiện vẫn còn hơn 16.000 ngôi mộ quanh năm cô quạnh. Gần tết, những ngôi mộ càng trở nên lạnh lẽo, đây là nơi yên nghỉ của các tử sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Lương tâm con người không khỏi xót xa và thúc đẩy chúng tôi phải làm một điều gì đó để chia sẻ với họ, những người gần như đã bị quên lãng suốt gần 38 năm nay.
Sáng ngày 02.02.2013, chúng tôi đã có cuộc viếng thăm nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Có mặt tại đền Tử sĩ hơn 7h sáng, chúng tôi cùng nhau quét dọn, sửa sang, dâng hương và cầu nguyện, rồi cùng nhau qua phía nghĩa trang để thắp hương và cầu nguyện cho những người đã khuất.
Khi vào cổng, bảo vệ bắt chúng tôi phải đăng ký họ tên và chứng minh nhân dân, trong bảng nội quy thăm viếng không hề nhắc đến điều này. Dù vậy, chúng tôi vẫn bày tỏ sự thiện chí. 
Sau khi đăng ký xong, xe chúng tôi vào trong để thắp hương thì lập tức có khoảng 4-5 người đi theo vào trong. Khi xe vừa dừng, có một chú đến bắt chuyện với linh mục Anton Lê Ngọc Thanh:
- Tôi biết ông này là Cha (trong khi Cha Thanh không hề mặc áo nhà dòng).
Những người đó giới thiệu với chúng tôi, họ là những người canh và quét dọn nghĩa trang. 
Khoảng 1 phút sau, có một người đàn ông trung niên tóc dài đã lốm đốm trắng chạy xe đến yêu cầu chúng tôi không được chụp hình, đồng thời căn dặn những người đi theo chúng tôi điều gì đó. 
Chúng tôi bắt đầu đặt hoa và đốt nhang, một anh trong đoàn mang theo máy để chụp hình lưu niệm thì bị một chú nhắc nhở không cho chụp hình. Chúng tôi hỏi:
- Vì sao vậy chú? 
- Ở đây cấm chụp hình, quay phim.
- Chúng tôi có thấy bảng cấm chụp hình đâu? Trong nội quy thăm viếng cũng không cấm mà.
- Các anh chị thông cảm. Chỉ đạo của bên an ninh không cho chụp hình.
- Ủa... Nghĩa trang mà cũng có an ninh chỉ đạo nữa hả chú?
- Có chứ. Phòng bảo vệ chính trị của tỉnh ngày nào mà chẳng cắt cử người xuống đây canh...
Chúng tôi bắt đầu chia ra thắp hương cho từng ngôi mộ. Đa số các ngôi mộ đều xuống cấp, sụp đổ, hoang tàn. Những ngôi mộ không có thân nhân đều chỉ xây bằng đất. Họ trồng cây cối xung quanh, rễ cây ăn sâu vào mộ khiến cho một số ngôi mộ bị trồi lên. Nhìn thấy Đài Nghĩa Dũng đang được xây mới, chúng tôi hỏi những người đi theo:
- Đài đó được ai bỏ tiền ra xây lại ạ?
- Không. Do nhà nước bỏ tiền ra xây lại đấy.
- Vậy những ngôi mộ ở đây sao có những ngôi mộ được xây rất đẹp, có những ngôi mộ xây bằng xi măng qua loa, có những ngôi mộ chỉ bằng đất thôi vậy chú?
- Những ngôi mộ được xây đẹp đa số là do thân nhân họ xây lại.
- Vậy những ngôi mộ không có thân nhân thì không được xây lại hả chú? Sao nhà nước không bỏ tiền ra xây mộ lại mà lại xây Đài kia?
- Nhà nước "bên kia" họ bỏ tiền ra xây đó...
....
Xong việc, chúng tôi tập trung lại để đọc kinh cầu nguyện (vì đa số những người đi viếng là người Công giáo) nhưng lại bị nhắc nhở:
- Ở đây không được làm lễ hay đọc kinh cầu nguyện nên các anh chị thông cảm. Nếu có đọc kinh thì đọc thầm trong miệng để chúng tôi khỏi khó xử với an ninh.
Vì mục đích của chúng tôi là thăm viếng, thắp hương để linh hồn các anh được ấm áp trong những ngày cuối năm nên chúng tôi cũng đành chấp nhận để hoàn thành xong công việc.
Chuyến viếng thăm để lại trong tôi nhiều suy nghĩ, nhất là về chủ trương của những người tự nhận 'bên thắng cuộc'.
Để hòa giải, hòa hợp dân tộc như đã tuyên truyền, trước hết hãy biết hòa giải với những người khác chính kiến, nhất là đối với những người đã khuất.

Học sinh lớp 1 bị bắt ký cam kết 'không tham gia biểu tình'

Đây là Bản cam kết của Trường tiểu học Nguyễn Du - Quận Hoàn Kiếm, do cô giáo phát cho học sinh (cháu trai tôi, học lớp 1) và yêu cầu phụ huynh lẫn học sinh phải ký vào. Chưa vội nói đến tính chính trị của Bản cam kết này, mà chỉ nói đến tính quy phạm của 1 văn bản thôi đã cho thấy tính chất coi thường nhân dân, cụ thể ở đây là coi thường học sinh lẫn phụ huynh.

Mang danh 1 cơ quan giáo dục, đào tạo mà bản cam kết không đóng nổi 1 con dấu đỏ thể hiện tính chính thống và tính pháp lý của đơn vị tổ chức phát hành. Nội dung cam kết thì “ông đá gà bà đá vịt”, nhăng cuội, và thể hiện sự ngu dốt tột độ của giới giáo dục vì đưa ra cái tiêu đề: Bản cam kết thực hiện đảm bảo an ninh trật tự trước, trong và sau tết nguyên đán quý tị 2013. 
Thứ nhất: Về nhận thức của bọn ra văn bản, việc đảm bảo an ninh trật tự mọi lúc, mọi nơi (không kể giai đoạn, thời điểm, địa điểm nào) thuộc về các cơ quan chức năng như công an, dân phòng, chứ không phải nhiệm vụ của học sinh và phụ huynh. 
Thứ hai: Đối tượng cam kết, học sinh cấp 1, 2 vẫn là trẻ em, nhận thức và năng lực hành vi không thể hiểu được nội dung, chưa kể cháu tôi mới lớp 1, học kỳ 2 thì đọc được đầy đủ là đạt loại khá rồi, các chữ viết tắt NĐ-CP, rồi UBND, GD&ĐT, KH-GDHK là bó trym luôn và chắc chắn là đọc xong không hiểu mô tê răng rứa gì ngoài nội dung nó được nghỉ tết bao nhiêu ngày. 
Còn đối tượng mà văn bản “đòi” cam kết nữa là phụ huynh học sinh ký vào, thì lại có thừa năng lực hành vi để nhận thức và hiểu 07 điều bản cam kết liệt kê, trường tiểu học lấy tư cách gì, địa vị gì mà yêu cầu phụ huynh cam kết? Trường tiểu học Nguyễn Du muốn ngồi cả lên đầu UBND Quận Hoàn Kiếm, ngành Công An hay Chính Phủ của đồng chí X? Hoặc giả Trường tiểu học Nguyễn Du là thằng culi hay con sen đi làm cái loa tuyên truyền nhạt thếch? Bây giờ tôi đi chi tiết vào các điều đòi cam kết nó mới phi lý “dư lào”. 
1/ Thực hiện nghiêm túc thời gian nghỉ Tết từ... đến hết ngày..., thời gian nghỉ là 11 ngày. 
Câu này sặc mùi đồng chí X nha, thực hiện nhiêm túc sự lãnh đạo của đảng, thực hiện nghiêm túc sự phân công của tổ chức..., tôi đọc cái điều 1 này mà phát phì cười, thực hiện nghiêm túc thời gian nghỉ tết là như nào? Và tự đặt câu hỏi: Nếu thực hiện không nghiêm túc thời gian nghỉ tết sẽ là như thế nào? Tôi cũng “pó lão” luôn, à rồi thì cũng nghĩ ra, nếu không thực hiện nghiêm túc thời gian nghỉ tết có thể là bố mẹ các cháu sẽ đưa các cháu đến trường trong những ngày Tết và gọi điện yêu cầu cô giáo đến giảng dạy - chắc nhà trường sợ thế? 
2/ Nghiêm chỉnh chấp hành tốt các quy định của các cấp về quản lý, sử dụng pháo các loại. Không tham gia mua bán, vận chuyển, tàng trữ và sử dụng trái phép pháo các loại… 
Điều này thì CHUẨN với chủ trương pháp luật rồi, nhưng trình bày kiểu mô típ sáo rỗng xã nghĩa quá, đây là điều CẤM rồi, mà lại dùng từ “nghiêm chỉnh chấp hành” mà lại là “chấp hành tốt” nữa cơ, như người ta chỉ cần viết đơn giản đan rổ là: Cấm sử dụng pháo các loại, khốn nỗi cháu tôi 6 tuổi có khái niệm pháo là gì đâu? ngoài pháo hoa xem ở Bờ Hồ do nhà nước tổ chức bắn. 

3/ Tố giác với cơ quan Công an phường, nhà trường những cá nhân, tổ chức nghi vấn sản xuất, mua bán, tàng trữ, vận chuyển, sử dụng các loại ma túy, pháo bị cấm, có ý đồ dán, rải truyền đơn với nội dung xấu hoặc kích động lôi kéo gây rối an ninh trật tự. 
Ý này mới hay à nha, kịch bắt đầu lên cao trào, cài cắm ké gửi các kiểu đây, đang từ pháo, chuyển qua ma túy, phạm trù hình sự nhào sang chính trị: những cá nhân/tổ chức có ý đồ “bánh” dán và rải truyền đơn..., ý này muốn giáo dục học sinh hay răn đe phụ huynh đây? Đưa ý này vào rõ ràng nhà cầm quyền rất khiếp sợ... sợ gì để các bạn đoán nhé.

4/ Thực hiện nghiêm túc các quy định về giữ gìn trật tự, an ninh xã hội, không tham gia các hoạt động: Gây rối, mất trật tự công cộng. Biểu tình, dán và rải truyền đơn với nội dung xấu, chơi bạc và tham gia các tệ nạn xã hội khác. 
Điều Tứ (tử) có vẻ ăn theo điều 4 Thiến Pháp đây, đang đà thắng lợi của điều 3, điều 4 tiến tới bắt cam kết không tham gia hoạt động biểu tình, dán và rải truyền đơn với nội dung xấu (nội dung tốt về lãnh đạo đảng và nhà nước thì OK) trắng trợn chưa? Ỉa vào Thiến Pháp chưa? 

5/ Ăn uống hợp vệ sinh để tránh xảy ra ngộ độc, ảnh hưởng đến sức khỏe và học tập, không uống rượu bia, không hút thuốc lá, vui chơi điều độ và lành mạnh. Sử dụng Internet đúng mục đích, phù hợp lứa tuổi; không truy cập trang web có những nội dung thiếu lành mạnh. 
Đọc đến câu này mà nghĩ bụng: Mịa nó (bọn ra văn bản này này) nó là bố mình hay sao? Nó đang gộp học sinh và phụ huynh thành cá mè 1 lứa rồi, ngày tết không uống rượu bia, không thuốc lá - thế thì cũng không phải MUA luôn, mà nếu có lỡ mua về thì khách đến nhà cũng chỉ cho ngắm rượu bia và thuốc là thôi… rồi thì nó định hướng luôn cho mình cái “đúng mục đích” khi sử dụng In tờ nét, sao nó lại lo cho mình được nhiều thứ thế cơ chứ, đến bố mẹ mình cũng không thể lo cho mình được nhiều như thế. 

6/ Chấp hành tốt luật lệ an toàn giao thông..., hạn chế đeo đồ trang sức vật dụng, phương tiện đắt tiền và tự đi chơi 1 mình để tránh gặp nguy hiểm bị kẻ xấu uy hiếm trấn lột. 
Hờ hờ, đọc điều này thì hiểu rồi, sao lại có cái tên là bản cam kết thực hiện đảm bảo an ninh trật tự trước, trong và sau tết nguyên đán quý tị 2013 rồi, mọi học sinh và phụ huynh được nghỉ 11 ngày tết, chúng ta cứ chơi trốn tìm ở nhà thôi, không tiếp khách và họ hàng, cũng không đi thăm họ hàng và đồng nghiệp, cả gia đình ở nhà cứ mỗi ngày ăn 3 bữa xong rồi lại đắp chăn đi ngủ, như thế an ninh xã hội mới được đảm bảo, không có biểu tình, không có gây rối, không có cướp giật, không có dán và rải truyền đơn, và như vậy mới gọi là thực hiện tốt điều 1: Thực hiện nghiêm túc thời gian nghỉ tết.

7/ Có ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường ở trường, gia đình và nơi công cộng. 
Câu này là cởi bỏ cho câu 6 một tý nha, hóa ra không hẳn 11 ngày ở nhà, mà có 1 lúc chúng ta được ra ngoài vì phải đến trường để giữ gìn vệ sinh cho nhà trường, éc éc… 
Chốt câu cuối: Em xin chịu hình thức xử lý của Công an các cấp, kỷ luật của nhà trường nếu vi phạm các điều đã ký trong cam kết này.
Đọc hết văn bản này đủ thấy nhà cầm quyền xảo trá núp bóng trường học để lừa công dân, đối tượng ngắm trực tiếp là phụ huynh, dùng trẻ em để làm công cụ chuyển tiếp, tuy chỉ là văn bản không dấu, không chữ ký hiệu trưởng, nhưng khi phụ huynh ký vào là đã tự chui vào rọ của lực lượng an ninh, nếu như dịp Tết này có các hoạt động tụ tập, biểu tình ôn hòa mà họ tham gia, vì giả sử có các cuộc biểu tình và bị đàn áp, đối tượng nào bị hốt lên xe buýt hoặc giả bị mời về trụ sở Công an Phường, Quận nào đó, an ninh truy ngược ra với bản cam kết này, chúng tha hồ kết tội.
Do đó Bản cam kết này quá PHI LÝ, quá ĐẦN ĐỘN, vì những gì Hiến Pháp và Luật quy định, công dân có nghĩa vụ thực hiện gì thì trong cái từ cao cả nghĩa vụ ấy không bao giờ phải có thêm 1 cái cam kết thực hiện nghĩa vụ. Cam kết chỉ dành cho phạm vi hẹp, trong cam kết nó có hàm tố thỏa thuận 2 bên hoặc nhiều bên hơn, nhưng những bên ký cam kết đều đồng thuận.
Vì quá bức xúc trước sự ngỗ ngược của Trường tiểu học Nguyễn Du mà tôi tản mạn những điều này, dẫu biết rằng nhà cầm quyền nếu có đọc được thì cũng chả thay đổi gì, nhưng mình không viết bọn nó lại tưởng nhân dân vẫn còn NGU lắm, mình viết để nó phải tích cực hơn trong cái cách nhồi sọ và tuyên truyền cho nhân dân, nên áp dụng các bài khác, chứ toàn dùng bài cũ rích này thì nhàu hết sách.

UBND TP.HCM quyết trả thù các nghệ sỹ tham gia DVD Asia 71

Bất chấp lệnh cấm của Bí thư Lê Thanh Hải và UBND TP.HCM, bộ đĩa Asia '32 năm kỷ niệm' với ca khúc 'Triệu con tim' của nhạc sỹ Trúc Hồ vẫn tiếp tục được phổ biến rộng rãi trong nhân dân. Bất lực trước sự lan tỏa của DVD Asia thứ 71, UBND TP.HCM đã có những động thái nhằm trả thù vặt đối với những nghệ sỹ đã tham gia góp mặt trong chương trình ca nhạc này.
Bản tin trên báo VietNamNet dẫn lời ông Võ Trọng Nam, Phó Giám đốc Sở Văn Hóa – Thông Tin – Truyền Thông TP.HCM cáo buộc: “DVD mới nhất của Trung tâm Asia (Mỹ) với sự tham gia một số ca sĩ hải ngoại đã có nội dung xuyên tạc, bôi nhọ và nói xấu Việt Nam. Phòng chuyên môn của Sở đang thẩm định nội dung của đĩa” 
Ông Nam còn đe dọa ngày 31/1 sẽ gửi công văn gửi Cục Nghệ thuật Biểu diễn và Bộ Văn Hóa – Thể Thao – Du lịch, kèm theo danh sách các nghệ sỹ đã có mặt trong chương trình Asia 71 để yêu cầu cấm biểu diễn đối với những người có tên.
Những nghệ sỹ được biết đến nhiều tại Việt Nam có nguy cơ bị cấm biểu diễn bao gồm: Ngọc Huyền, Thanh Tuyền, Tuấn Vũ, Mạnh Đình, Quang Minh, Hồng Đào... 
Bài hát 'Triệu con tim' được xem là ca khúc đinh trong chương trình bị UBND TP.HCM cáo buộc "xuyên tạc, bôi nhọ và nói xấu Việt Nam". Đây là bài hát do nhạc sỹ Trúc Hồ sáng tác nhằm vận động chữ ký cho chiến dịch “Triệu con tim, một tiếng nói”, nội dung chống giặc Tàu xâm lược, kêu gọi nhân quyền. Phần trình diễn có sự tham gia của các nghệ sỹ: Đan Nguyên, Quốc Khanh, Lâm Nhật Tiến, Nguyễn Hồng Nhung, Lâm Thúy Vân, Y Phương, Nguyên Khang, Mai Thanh Sơn, Trúc Hồ, Ban hợp xướng Ngàn Khơi 
Sau khi Bí thư Lê Thanh Hải và UBND TP.HCM ban hành lệnh cấm đối với DVD Asia 71, nhóm 'Thái Độ Việt Nam' gửi tin cho biết: "Sẽ có đoàn kiểm tra văn hóa lùng sục liên tục các tiệm băng đĩa để tịch thu và xử phạt trong 3 tháng. Tại các cuộc họp giao ban chuẩn bị vào chiến dịch, các tổ kiểm tra được gợi ý mức tiền phạt khi tìm thấy một DVD của Asia là 50 triệu đồng Việt Nam, nếu số tiền đóng phạt trên 200 triệu, có thể sẽ bị rút giấy phép hành nghề mua bán".
Bản tin trên SBTN cũng nói rằng: Mức tiền phạt này được hứa là sẽ trích 50% cho các nhóm kiểm tra, nên việc lùng sục sẽ hết sức rộn rịp trong mùa Tết này.

Có thể thấy, dù đã huy động tối đa lực lượng kèm theo mức thưởng hậu hĩnh, nhưng UBND TP.HCM đã hoàn toàn bất lực trước sự lan tòa của bộ đĩa ca nhạc với nội dung yêu nước hào hùng. Sự bất lực này đã dẫn đến hành vi trả thù của Bí thư Lê Thanh Hải và UBND TP.HCM đối với các nghệ sỹ liên quan đến chương trình.

Wednesday, January 23, 2013

Theo Blowin' in the Wind, by Bob Dylan

How many times must the Viet Congs cover their eyes,
Before they see their people's suffering?

How many years must the Viet Congs listen,
Before they can hear their people cry?

How many deaths will it take till the Viet Congs know,
That too many people have died?

How many times must the Vietnamese look up
Before we can see the blue, clear sky?

How many years must the Vietnamese exist,
Before we're allowed to be free?


Bao nhiêu lần người Việt Cộng che mắt họ,
Trước khi họ thấy dân chúng quá khốn khổ?

Bao nhiêu năm người Việt Cộng phải lắng nghe,
Trước khi họ nghe tiếng dân khóc?

Bao nhiêu người phải chết để Việt Cộng biết,
Rằng quá nhiều người đã thiệt mạng?

Bao nhiêu lần người Việt Nam nhìn lên trời,
Trước khi chúng ta nhìn thấy bầu trời trong xanh?

Bao nhiêu năm người Việt Nam tồn tại,
Trước khi chúng ta ĐƯỢC PHÉP TỰ DO?

Nhà sử học kiêm DBQH Dương Trung Quốc: 'Chiếm Hoàng Sa, Mỹ đồng lõa'

BC chạy tít 'Chiếm Hoàng Sa, Mỹ đồng lõa' với tuyên bố của ông Dương Trung Quốc: "Hành động của Mỹ là một sự đồng lõa""sau khi có một nước Việt Nam thống nhất, Hoa Kỳ và Trung Quốc tiếp tục có hành vi "bao vây" Việt Nam..." Chuyện 1 tên "đế quốc" phương Tây đồng lõa với 1 tên "bá quyền" phương Bắc nếu có thì cũng bình thường. Chúng có thương dân Việt Nam mình đâu. Nhưng thử hỏi sử gia đại biểu quốc hội của đảng: Vậy chứ ông Phạm Văn Đồng, Hồ Chí Minh... ngày xưa và mấy ông trùm trong đảng CS đang nắm đầu đảng + chính phủ + quốc hội có đã và đang đồng lõa với nước... Lạ hay không?

'Chiếm Hoàng Sa, Mỹ đồng lõa'
Nhà sử học Dương Trung Quốc cho rằng Hoa Kỳ đã có hành vi "đồng lõa" với Trung Quốc khi Trung Quốc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay của Chính quyền Sài Gòn, chỉ non một năm sau khi Hiệp định Paris được ký kết. 

Trao đổi với BBC Việt ngữ nhân nhìn lại 40 năm Hòa Đàm Paris (1973-2013), sử gia, Tổng thư Ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam nói: 

"Hành động của Mỹ là một sự đồng lõa," và ông đặt câu hỏi: "Có phải là sự tiếp tay, phối hợp với nhau chăng" khi được hỏi vì sao Hoa Kỳ không có sự can thiệp hoặc thông tin cho Việt Nam Cộng hòa, một quốc gia được cho là đồng minh của họ ở Đông Nam Á trong cuộc chiến chống lại "Làn sóng Đỏ" của Chủ nghĩa Cộng sản. 

Sử gia cho rằng sau khi có một "nước Việt Nam thống nhất," Hoa Kỳ và Trung Quốc tiếp tục có hành vi "bao vây" Việt Nam, với Trung Quốc thậm chí đã tiến hành chiến tranh ở Biên giới phía Bắc Việt Nam, còn Hoa Kỳ "đứng sau lưng Pol Pot". 

Ông Dương Trung Quốc nhấn mạnh bài học lớn nhất mà Việt Nam cần rút ra là Việt Nam cần "tự mình định đoạt số phận của mình" vì theo ông "chừng nào không giữ được độc lập, tự chủ" thì chừng đó "khó đạt được mục tiêu của mình." 

Sử gia cũng cho rằng không nên coi Hiệp định Paris 1973 là một văn bản "có giá trị vĩnh cửu". 

Ông đánh giá hiệp định này không phải là một "hiệp định đình chiến" hoàn toàn khi nó chỉ "đình chiến" giữa chính quyền Cộng sản Bắc Việt và đồng minh của họ ở Miền Nam là Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam với Hoa Kỳ. 

Theo ông, hiệp định không quyết định "đình chiến" giữa Hà Nội và đồng minh với chính quyền Sài Gòn.


*
Ông Sử gia đại biểu này có những nhận định thật độc đáo về... vấn đề lịch sử:
- Hiệp định Paris không quyết định "đình chiến" giữa Hà Nội và đồng minh với chính quyền Sài Gòn!?
- Không nên coi Hiệp định Paris 1973 là một văn bản "có giá trị vĩnh cửu"!?
- Hiệp định Paris chỉ "đình chiến" giữa chính quyền Cộng sản Bắc Việt và đồng minh của họ ở Miền Nam là Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam với Hoa Kỳ!?

Tổng bí thư Đảng CSVN nói về cuộc gặp với Giáo hoàng

Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng nói với BBC rằng quan hệ giữa Việt Nam và Vatican đang "ngày càng tốt đẹp".
Ông Nguyễn Phú Trọng bình luận lúc đặt chân đến London, sau khi Đức Giáo hoàng Benedict XVI đã tiếp ông hôm 22/1 tại Vatican.
Người phát ngôn của Vatican, Federico Lombardi, nói với các phóng viên rằng ông Nguyễn Phú Trọng được đón tiếp bằng nghi thức dành cho nguyên thủ quốc gia.
Một thông cáo ngắn của Vatican đưa ra sau cuộc gặp cho biết đoàn Việt Nam cũng tiếp xúc các quan chức cao cấp của Vatican, trong đó có Hồng y Quốc vụ khanh của Vatican, Tarcisio Bertone.
Thông cáo nói: “Các đối thoại thân mật bàn đến các chủ đề mà Việt Nam và Tòa thánh quan tâm.”
“Đang có hy vọng giải quyết một số tình huống giữa hai bên và nếu chưa giải quyết được, thì củng cố quan hệ tốt hiện nay.”
Hãng tin Tây Ban Nha EFE nhận định đây là điều ít khi xảy ra, vì Đức Giáo hoàng thông thường chỉ tiếp các nguyên thủ quốc gia, các thủ tướng hoặc các lãnh đạo chính trị tiếng tăm thế giới.
Ông Nguyễn Phú Trọng hiện đang có chuyến công du châu Âu, cùng hôm thứ Ba 22/1 ông từ Ý đi Anh.
Tại London ông sẽ có hội kiến với Thủ tướng Anh David Cameron cùng một số lãnh đạo khác, và tham dự phiên chất vấn thủ tướng.
Vatican và Việt Nam chưa có quan hệ ngoại giao, tuy nhiên Đức Giáo hoàng hôm 13/1/2011 đã bổ nhiệm Tổng giám mục Leopoldo Girelli người Ý làm đại diện không thường trực của Tòa thánh tại Việt Nam.
Đức ngài Girelli còn làm đại diện cho Vatican tại Singapore, Malaysia và Brunei.
Trong mấy năm qua, quan hệ Vatican - Hà Nội có nhiều bước cải thiện và thêm nhiều chuyến thăm cao cấp tuy hai bên vẫn chưa nối lại được quan hệ ngoại giao, vốn bị gián đoạn năm 1975.
Còn nhiều vấn đề
Một trong các vấn đề là cách chính quyền địa phương ở Việt Nam xử lý quan hệ với những giáo xứ, chẳng hạn như tranh chấp đất đai ở Thái Hà năm 2011, hay ở Nhà Chung năm 2008.
Một vấn đề nữa, là cũng giống như Trung Quốc, Việt Nam muốn tham gia quyết định việc bổ nhiệm linh mục và chức sắc tôn giáo, điều Tòa thánh không chấp nhận.
Chính phủ Việt Nam vẫn thường xuyên bị các quốc gia phương Tây chỉ trích là vi phạm tự do tôn giáo. Mới đây nhất, Việt Nam mang 14 người, đa phần theo Công giáo và Tin Lành, ra xử tội Hoạt động nhằm Lật đổ chính quyền Nhân dân.
Với số giáo dân chừng tám triệu, Việt Nam là nước có cộng đồng Công giáo thuộc hàng đông đảo ở châu Á, chỉ đứng sau Philippines.
Trong những năm gần đây, một số lãnh đạo cao cấp của Việt Nam đã tới thăm Vatican. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có chuyến thăm năm 2007 và cũng đã hội kiến Đức Giáo hoàng.
Tháng 12/2009, Chủ tịch nước lúc đó là ông Nguyễn Minh Triết cũng đã tới Vatican. Tòa thánh khi đó bình luận rằng đây là bước đi quan trọng trong bình thường hóa quan hệ đôi bên.
Với việc viếng thăm lần này của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, dường như đang có nỗ lực mới trong tiến trình này.

Con trai bí thư đánh dã man một cụ bà dân oan

Sáng 23/1, một vụ việc đã khiến hàng trăm người tụ tập phản đối xảy ra tại xã Hưng Tân, huyện Hưng Nguyên (Nghệ An). Một bà cụ tuổi đã cao bị Hoàng Thế Anh, con trai đương kim bí thư Đảng ủy xã Hưng Tân đánh dã man ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Những người dân chứng kiến vụ việc cho biết, khoảng 8h30' sáng 23/1, bà Hồ Thị Bình (SN 1952) trên đường đi chợ thì gặp Hoàng Thế Anh tại ngã Đồng Nổ, thuộc địa bàn xóm 3, xã Hưng Tân, huyện Hưng Nguyên (Nghệ An). Do có mâu thuẫn từ trước, nên giữa đôi bên xảy ra tranh cãi. Một lúc sau, người ta trông thấy Hoàng Thế Anh lao vào đấm đá bà Bình túi bụi.
Do tuổi cao, bà Bình bị ngã ra đường, máu me đầy mặt. Sau khi đánh dã man cụ già này xong, Hoàng Thế Anh đã thản nhiên lên xe phóng đi.
Bà Bình mặt đầy máu sau khi bị đánh
Thấy sự việc gây bất bình, hàng trăm người dân đã tập trung để phản đối. Đám đông yêu cầu cơ quan chức năng phải có mặt và buộc Hoàng Thế Anh đến hiện trường để ký vào văn bản vụ việc. Phải hơn 1 giờ đồng hồ, do sức khỏe của bà Bình mỗi lúc càng yếu đi và dưới sức ép của dư luận, Hoàng Thế Anh mới chịu đến ký vào văn bản xác nhận vụ việc.
Bà Hồ Thị Bình sau đó được đưa vào bệnh viên Đa khoa huyện Hưng Nguyên để cấp cứu. Các bác sỹ cho biết, bà Bình bị chấn thương ở đầu và đang phải theo dõi đặc biệt.
Trả lời Nguoiduatin.vn, ông Hồ Văn Vược - trưởng Công an xã Hưng Tân cho biết, ngay sau khi vụ việc xảy ra, công an xã đã cử người đến hiện trường và cùng với người nhà đưa nạn nhân đi cấp cứu.
Người dân tập trung để phản đối hành động của con trai bí thư xã 
Được biết, bà Hồ Thị Bình là trường hợp khó khăn trong xã. Chồng bà là con liệt sỹ mới mất cách đây không lâu. Sau khi chồng mất, bà ở một mình, sống nương tựa chủ yếu vào bà con hàng xóm. Nguyên nhân của việc Hoàng Thế Anh đánh đập bà Bình được người dân cho biết, xuất phát từ mâu thuẫn đất đai. Bà Bình cho rằng, khi còn làm chủ tịch xã và bây giờ là bí thư đảng ủy, bố của Hoàng Thế Anh đã có những việc làm khuất tất dẫn đến bi kịch mất đất của già đình bà.
Nhà chức trách đang điều tra vụ việc.

Tuesday, January 22, 2013

Cuộc vượt biên tị nạn Cộng Sản vẫn còn tiếp diễn

Nạn nhân là những người đấu tranh dân chủ, những người viết blog chống Trung Cộng, những người thiểu số theo đạo Tin Lành, người Hmong, giáo dân Cồn Dầu bị cướp đất cướp nhà, những người công nhân lao động xuất khẩu bị bóc lột, nạn nhân của các tổ chức buôn người.
60,000 công nhân đang còn “mắc cạn” ở Mã Lai!
Cô Holly Ngô, một thiện nguyện viên của Boat People SOS vừa đi Mã Lai và Thái Lan để thăm viếng và giúp đỡ một số đồng bào đang “mắc cạn” tại đây trở về Nam Cali. Mặc dù rất bận công việc tại sở làm, cô Holly Ngô đã theo dõi tin tức đồng bào Việt Nam đang tỵ nạn tại Thái Lan và đã quyên góp trong họ hàng, bạn bè một số tiền lên đến $8,000 mang đi Thái để trực tiếp giúp đỡ đồng bào. Trong một khoảng thời gian ngắn khoảng hơn một tháng, cô Holly Ngô đã gây quỹ qua email và Internet với bạn bè và thân hữu của BPSOS được gần 8000 USD. Cô cho biết đã đi xin hơn 300 pounds quần áo cũ và gửi qua công ty chuyển hàng đến Thái Lan. Cô cũng mang theo một số thuốc Tây như trụ sinh cùng một số thuốc mua được tại Costco như thuốc cảm, đau nhức, tiêu chảy, và các loại vitamin.
Cô Holly Ngô cho biết cô đã theo dõi tin tức hàng ngày trên website và báo Mạch Sống của BPSOS cho thấy có hơn 900 người tị nạn Việt Nam trên đất Thái. Họ là những người đấu tranh dân chủ, những người viết blog chống Trung Cộng bị đàn áp, những người thiểu số theo đạo Tin Lành bị đánh đập, những người dân Cồn Dầu bị cướp đất cướp nhà, những người công nhân lao động xuất khẩu bị bóc lột, trở về Việt Nam bị đánh đập bỏ tù lại phải bỏ xứ ra đi.

Khu nhà tồi tàn mà người Việt tị nạn đang sinh sống, chen chúc và lẩn lút.

Người Việt tị nạn ở Thái Lan
Hiện nay một số lớn người tị nạn đang sống vất vưởng ở Thái Lan, không có việc làm, có thể bị cảnh sát di trú bắt bỏ tù bất cứ lúc nào, dù có hay không có quy chế tị nạn của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc. Con cái của họ thì không được đi học. Ðời sống người tị nạn hiện nay vô cùng bấp bênh và khốn khổ. Cô cho biết với số tiền cô tự quyên góp mang đi, chỉ là hạt muối bỏ biển trước sự thống khổ của đồng bào với tương lai mờ mịt.
Những người Việt tị nạn ở Bangkok là những người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, bị đàn áp, hạch sách, chịu không nổi họ đã chạy trốn qua Thái Lan. Một blogger gốc Hà Nội (xin giấu tên) đã viết bài trên blog của mình để đòi hỏi dân chủ, chống Tàu, bị đàn áp truy bức, cùng đường đã chạy sang Thái Lan. Hiện nay chị đang bị sạn thận rất nặng cần phải mổ nhưng chị chưa có tiền nên cầu cứu mọi người giúp cho chị.

Thầy Huyền Việt đến thăm đồng bào tị nạn ở Thái Lan.
Tại Bangkok, cô Holly Ngô cũng đã gặp khoảng 20 giáo dân Cồn Dầu còn đang chờ đi định cư, trong số này còn 4 gia đình chưa có quy chế tị nạn, cần phải nhờ luật sư giúp kháng cáo lên Cao Ủy Tị Nạn.
Một số tị nạn khác là người tị nạn từ Lâm Ðồng, họ là những người dân tộc thiểu số nhưng nói tiếng Việt khá rành. Các anh em Tây Nguyên rất khó khăn khi kiếm việc làm vì không có giấy tờ, đàn bà thì ở nhà may vá hay đến chỗ các bà sơ may để kiếm tiền độ nhật qua ngày.
Nhóm Hmong thì có khoảng 24 người vừa người lớn, vừa trẻ em, ở chung trong một căn nhà. Họ rất sợ bị cảnh sát bắt vì đa số họ đã bị Liên Hiệp Quốc từ chối quyền tị nạn mặc dù vì theo đạo Tin Lành ở Việt Nam họ đã bị chính quyền Cộng Sản đàn áp bắt bớ, đánh đập rất tàn nhẫn.
Một số khác là các cựu thuyền nhân - những người đã bị cưỡng bức hồi hương năm 1996 và nay lại chạy sang Thái Lan. Ở đây, họ sống rất cơ cực vì không có việc làm. Ngay cả số ít người đã được xét là tị nạn cũng vẫn sợ bị bắt vào “tù di trú” vì Thái Lan không công nhận công ước tị nạn.

Trẻ em tị nạn.
Anh L. đã tập họp một số thanh niên để xin việc đấu thầu xây cất cho dân địa phương nhưng với tiền lương rẻ mạt vì họ biết các anh là những người tị nạn cần việc làm nhưng không có giấy tờ hợp pháp. Anh xin giúp đỡ để có máy móc dụng cụ xây cất để làm thành một đội Việt Nam chuyên xây cất dưới những người thầu xây dựng người Thái và hy vọng có những hợp đồng nhỏ để làm. Các chị em gái thì xin máy may, máy vắt sổ để may vá ở nhà sống qua ngày. Nhu cầu của người tỵ nạn ở đây thì quá lớn nhưng không có sự giúp đỡ nào có thể thỏa mãn cho họ.

Nạn nhân của những tổ chức buôn người ở Mã Lai
Cô Holly Ngô cũng đã ghé qua Mã Lai để tìm hiểu hoàn cảnh của nhiều phụ nữ Việt Nam trở thành nạn nhân buôn người và đời sống của các công nhân lao động “xuất khẩu” tại đây.
Ngày 26 tháng 11, 2012 cô Holly Ngô được tham dự một phiên tòa xử buôn người tại một tòa án ở Kuala Lumpur. Hai thiếu nữ Việt Nam tên H. và L., người quê ở Cần Thơ và Tây Ninh, được một đường dây đưa sang Mã Lai, hứa hẹn công việc bồi bàn trong quán ruợu với lương 5 triệu đồng (khoảng 250 USD) mỗi tháng. Sang đến Mã Lai, đi làm 8 tháng, nhưng không được lãnh đồng nào vì ông chủ đòi trừ 1,000 USD tiền máy bay và dịch vụ, và 1,300 USD tiền làm visa 6 tháng. Mỗi ngày mỗi em được từ 50 đến 100 Ringgit (khoảng 17-33 USD) tiền tip cũng bị chủ lấy hết. Sau đó họ bị ông chủ bắt ép bán dâm, hai em không chịu nên bị đánh đập tàn nhẫn.
Trong nhà tạm trú còn có 8 cô gái Việt Nam nữa cũng cùng một hoàn cảnh bị buộc phải bán dâm như vậy. Cuối cùng họ gọi được cảnh sát Mã Lai để kêu cứu và cảnh sát đã bố ráp bắt được ông chủ A Sịa và 10 cô gái Việt Nam.

Phụ nữ Cồn Dầu.
Tất cả các cô gái Việt Nam đã được đưa vào nhà tạm trú tạm giam chờ ngày ra tòa làm nhân chứng và sẽ bị trục xuất ngay sau đó. Nhưng đã hơn 6 tháng qua, ra tòa hai lần rồi mà vụ án vẫn chưa xử xong. Kinh nghiệm những vụ án như thế này, người chủ buôn người thông đồng với cảnh sát địa phương nên thủ phạm ít khi bị tù. Trong trường hợp này, các cô gái nạn nhân chỉ mong phiên tòa sớm kết thúc, để “được” trục xuất về lại quê nhà.

Số phận những công nhân “xuất khẩu” ở Mã Lai
Ðể thoát ra khỏi cảnh nghèo nàn, thanh, thiếu nữ Việt Nam muốn đi lao động ngoại quốc phải cầm sổ đỏ nhà cửa (giấy xác nhận quyền sử dụng đất) đế có ít nhất 26 triệu (khoảng ,1300 USD) trả dịch vụ “xuất khẩu lao động” đi Mã Lai. Khi ký hợp đồng, họ được hứa hẹn đồng lương 900 Ringgit (khoảng 300 USD) mỗi tháng, làm 8 tiếng một ngày, 6 ngày một tuần. Nhưng khi qua Mã Lai, họ phải làm 10 tiếng đến 12 tiếng một ngày, 6 ngày một tuần. Mỗi tháng họ bị cắt tiền bảo hiểm chống trốn và chỉ đem về được 500 Ringgit (khoảng 170 USD).
Một nữ công nhân quê quán ở Lâm Ðồng, muốn được ra khỏi cảnh nghèo túng, phải cầm thế nhà cửa được 18 triệu đồng (khoảng 900 USD) để đưa cho nhà nước và dịch vụ, mong được “xuất khẩu” đi Mã Lai. Ðến Mã Lai, cũng như các công nhân khác, bị bóc lột, em than thở với một cô bạn người Nam Dương và đến cầu cứu với văn phòng CAMSA (1) ở Penang. Cô bạn xấu miệng đã đi nói với sếp là người Ấn Ðộ và em bị sếp Ấn Ðộ hù dọa, không dám trở về công ty, nên trốn trở lại Việt Nam, khiếu nại với cơ quan gửi người đi xuất khẩu.
Thay vì được bênh vực, em này lại bị công an địa phương hỏi cung, tra khảo. Chúng hỏi em tại sao dám nói xấu chương trình xuất khẩu lao động của Việt Nam. Họ nói em làm vỡ hợp đồng đã ký kết, phải bồi thường gấp đôi là 36 triệu đồng (khoảng 1,800 USD). Em không có tiền nên bị bắt giam, tra khảo, đánh đập nên chạy trốn về Sài Gòn. Bị công an truy đuổi, em trốn qua Cam Bốt và sau đó chạy đến Thái Lan từ tháng 10, 2011.
Cô gái này đang xin quy chế tị nạn với Cao Ủy Liên Hiệp Quốc nhưng bị từ chối. Em nhờ BPSOS khiếu nại với cao ủy. BPSOS giới thiệu em với các sơ người Thái để học may. Bây giờ em ở nhà may đồ để kiếm sống và tương lai chưa biết sẽ ra sao.


Một nạn nhân của tổ chức buôn người ở Mã Lai
Một em “công nhân” chỉ mới 16 tuổi nhưng phải làm giấy tờ giả 18 tuổi để được đi làm vì nhà quá nghèo không đủ ăn.
Ðược biết công nhân Việt Nam được cho ở tập thể trong một căn nhà có 12 người ít nhất, tự túc ăn uống.
Sau chuyến đi Thái Lan và Mã Lai hai tuần trở về, cô Holly Ngô đã nhờ chúng tôi chuyển lời kêu gọi đồng bào hải ngoại:
“Hiện nay đồng bào tị nạn rất cần sự giúp đỡ của đồng bào hải ngoại để có thể sống cầm hơi chờ được cao ủy cấp cho quy chế tị nạn và đi định cư. Xin đồng bào hải ngoại mở lòng ra để đóng góp cho BPSOS có ngân quỹ giúp người tị nạn về pháp lý và cứu trợ.
Chúng tôi rất cần sự tiếp tay của mọi người có lòng với đồng bào, của những cựu thuyền nhân đã từng sống qua cuộc đời tỵ nạn, của những tổ chức từ thiện, và của tất cả những ai quan tâm đến thân phận của những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo giờ đây đang phải lánh nạn vì bị đàn áp và truy lùng.”

Chú thích:(1) Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu, viết tắt là CAMSA (Coalition to Abolish Modern-day Slavery in Asia) trong tiếng Anh, hiện gồm 4 tổ chức thành viên: BPSOS, Liên Hội Người Việt Canada, Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc Tế (Ðức), và Tenaganita (Mã Lai). Sau bốn năm hoạt động, Liên Minh CAMSA đã can thiệp cho trên 60 vụ lớn nhỏ, ảnh hưởng đến trên 4 nghìn nạn nhân. Liên Minh CAMSA cần sự yểm trợ của đồng bào để tiếp tục phát triển hoạt động nhằm can thiệp và trợ giúp nạn nhân, truy tố thủ phạm, và thúc đẩy những thay đổi về chính sách của các quốc gia liên hệ.

Vì sao Phó giám đốc CA Hải Phòng bị khai trừ Đảng?

Đại tá Nguyễn Bình Kiên, nguyên Cục phó cục An ninh A84 Bộ Công an, theo một quyết định của Bộ trưởng Bộ Công an, được điều về làm Phó giám đốc Công an Hải Phòng đã sớm bị Bí thư Thành ủy Lê Văn Thành giăng lưới đập chết. Ngày 18/1/2013, Thành ủy Hải Phòng ra quyết định kỷ luật khai trừ đảng đối với Phó giám đốc Kiên. Đại tá Kiên có duyên nợ lớn với đất cảng. Ông là em rể Dương Chí Dũng, anh rể Đại tá Dương Tự Trọng (một Phó giám đốc khác của Công an Hải Phòng).

Khi còn làm an ninh trên bộ, đại tá Kiên bí mật điều tra thương vụ trăm triệu đô của con Bí thư Lê Văn Thành với nhiều đại gia Hải Phòng. Đại tá Kiên không ngờ rằng ông Thành cũng xuất thân từ công an nên chẳng lạ gì các nghiệp vụ trong ngành. Không những đầy tay chân ở công an Hải Phòng mà trên bộ, trên trung ương ông cũng lắm tai mắt. Đó là chưa nói tới chuyện ông có thể tung tiền mua các thông tin “trong ngành”. Trung tướng Cao Ngọc Oánh là bạn cùng lớp, Đại tá Mai Thế Dương (Phó Ban Kiểm tra Trung ương là bạn học), tướng Trần Bá Thiều (Tổng cục trưởng Tổng cục 3) là đệ tử cũ… Đám cưới con gái cuối năm 2011, ông Thành tổ chức “kín kẽ” vậy, thế mà thông tin vẫn lọt lên trung ương rằng đám cưới con gái bí thư hoành tráng nhất đất cảng. Nay, ông Thành dồn mọi bực tức vào viên đại tá dám sờ dái ngựa.
Việc nghe lén điện thoại và điều tra con ông Thành được thực hiện khi ông Kiên còn làm trên bộ, chưa có kết luận của cơ quan an ninh điều tra hoặc thanh tra bộ, nhưng nay đã bị Thành ủy Hải Phòng ra quyết định xử lý kỷ luật chỉ dựa trên kết luận của Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Hải Phòng là điều khiến dư luận đặt nhiều câu hỏi. Có phải ông Kiên chỉ là lính đánh thuê? Việc đánh ông Kiên phục vụ ý đồ chính trị gì lớn hơn? Làm thế nào Ủy ban Kiểm tra thành ủy Hải Phòng có những thông tin ngoài phạm vi công tác mà An ninh Bộ Công an là cơ quan duy nhất nắm giữ? vân vân và vân vân.
Theo cơ chế hiện tại, Công an tỉnh/thành không gọi là Sở bởi quyền bổ nhiệm Giám đốc, Phó giám đốc thuộc về Bộ trưởng Bộ Công an. Về chính quyền, tức là khâu nhân sự – tổ chức của Công an tỉnh/thành do Bộ Công an nắm. Tuy nhiên, về mặt Đảng, Công an tỉnh/thành thuộc quyền quản lý của tỉnh ủy, thành ủy địa phương. Bằng quyết định khai trừ ông Kiên ra khỏi Đảng, thành ủy Hải Phòng đã đẩy lãnh đạo Bộ Công an vào thế khó, nếu không nói là Hải Phòng đã chơi thẳng 1 vố vào mặt Bộ trưởng Bộ Công an.